Tháng 7 08
10
20080710
Leave a comment »

“Lúc ta chưa thấy đóa hoa này, đóa hoa cũng cô đơn như ta, lúc ta nhìn ngắm nó, đóa hoa bừng lên rực rỡ vì ta.” (*)
Buổi chiều có việc phải lên Kashiwa, xong công việc rồi thảnh thơi ngồi cà phê Starbuck ngắm thiên hạ đi ngang qua, thấy chợt nhớ ngày xưa quá. Dạo này mình như một con ngựa đã chạy nước đại một đoạn đường dài, muốn dừng lại đi nước kiệu nhưng biết rằng chỉ cần dừng thôi là sụp ngã- nên dù sùi bọt mép vẫn phải ráng phóng tới. Mỗi người đều có một hạn mức trung bình, nếu ai cố tình đưa cao quá hay ấn quá thấp cũng làm con người bùng lên để vươn đến trạng thái cân bằng, mình đang vượt quá ngưỡng cân bằng mất rồi. “Ngày xưa ơi,tuổi thơ ơi đã đi về đâu…”
(*) Lược ý trong Thần mộ.