Tháng 6 09
21
Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Một ngày Chủ nhật nhạt nhẻo, cũng không biết là vì sao nhạt nhẻo nữa. Sáng dậy sớm ăn sáng, cà phê, dọn nhà, giặt đồ, nấu cơm, rồi đi ngủ trưa. Nằm trằn trọc và mơ một vài giấc mơ quái đản, thức giấc, ăn trưa và ngồi vào máy tính, loay hoay được một chút rồi lại thấy chán. Một cảm giác bức bối như muốn vất đi tất cả, lật tung lên tất cả… Không biết làm gì nên xem lại chồng sách mới mang từ Việt Nam sang, Eragon – Hỏa kiếm đã nghiền ngẫm từ khi mới đem sang, đọc cũng được, nhưng truyện chưa kết thúc như đã hứa ở phần Đại ca. Định đọc Sắc lá momiji nhưng thấy giới thiệu có vẻ nặng nề, thôi để sau vào một lúc thoải mái nào đó. Cuối cùng thì nhặt Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ của Nguyễn Ngọc Thuần.
Đã đọc truyện này từ cách đây 5 năm trên diễn đàn của trường. Đợt về thấy cuốn tái bản nên mình mua làm kỷ niệm, chiều nay đọc lại cảm thấy mình đã chiêm nghiệm được nhiều hơn những gì mà tác giả đã gởi gấm trong tác phẩm – cũng có nghĩa là mình đã trải đời hơn – và nghĩa là đã già hơn nhiều. Có thể 5 năm trước mình cũng cảm nhận được “khi nhìn theo bóng một người mà ta không thể quên được, chúng ta sẽ thấy nỗi nhớ của mình” nhưng phải 5 năm sau mình mới thấy việc đó chua xót đến mức nào…
“khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không…”
Tôi thích bắp rang!

