Mưa

Dalat mưa

Dalat & Mưa

“SG vào mưa, có khi ào ào, có khi lâm râm suốt, ướt át đất trời, ướt át phố xá, ướt át con đường, ướt át cả con người, cả tâm hồn.

Lạnh, nhưng khó chịu, cái lạnh không sảng khoái và co ro như DL, mình vẫn yêu thương lắm cái phố núi mà có lẽ mùa này, sương mù đã bao quanh từ chầm chập tối cho đến khi ánh nắng lười biếng thức dậy của mặt trời đã tỉnh hẳn. Vẫn thèm lắm về DL mùa lạnh, nằm quấn chăn co ro hay có lẽ dạo quanh phố hay cũng có lẽ ngồi cùng bạn bè ngắm cảnh bình yên của bờ hồ. Vẫn muốn lắm một lần trốn về DL, hòa vào đám học sinh tan trường, cười cười nói nói, không mũ nón, không khẩu trang, mặc vào người chiếc áo len học sinh, tay ôm cặp nhưng vẫn không quên giữ lấy tà áo dài trắng tung bay theo cơn gió lạnh.

Nhớ…” (*)

Một người đã xa rời tất cả những kỷ niệm năm cũ, đã dầm mình dưới những cơn mưa xa xứ khác nhau, bất chợt một ngày bắt gặp lại góc phố năm xưa, bất chợt gặp lại cơn mưa năm xưa, bất chợt gặp lại quán cà phê cũ… Thân thuộc đó mà vẫn thấy có điều không thể quay trở lại. Không một ai được tắm cùng một dòng sông, dòng sông vẫn đó nhưng không là dòng sông cũ, cơn mưa đó nhưng không là cơn mưa cũ… Những năm tháng học trò đã mãi mãi chìm theo cơn mơ năm xưa. Sẽ trở lại Dalat một ngày, cuộn mình trong chăn ấm chờ tiếng mẹ gọi cơm. Sẽ trở lại Dalat một ngày, cùng bạn bè ngắm cảnh Dalat lên đèn bình yên. Sẽ trở lại Dalat một ngày, cùng người ngắm bầu trời sao đêm thành phố không trăng. Ngày ấy, có lẽ, bao giờ…

————

(*) Đoạn gốc trong blog Y!360 của Chou Nguyen. Phần sau là comment của mình. (14/5/2008)

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tags:

Leave a Comment