Mùa thu Shosenkyo

Một trong những đoạn văn mà tôi nhớ nhất mỗi khi thu về không viết về khung cảnh lãng mạn yêu đương, không có trăn trở số phận chớm thu hay những đại loại như thế… mà là một đoạn văn được học từ cấp một:

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng…

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh…”(*1)

Đấy chính là không khí thu mà tôi đã thưởng thức ở Nhật.

Nagatoro BashiCầu Nagatoro (長潭橋)

Khi những chiếc lá Ngân Hạnh bắt đầu chuyển sang màu xanh vàng là tôi lại náo nức bài hát (mà năm nào cũng hát):
“Đời đang lên ca khúc ca trên đường đi.
Dù gian lao nguy khó nguy có lo gì
Đời còn vui ta cứ đi ta ngại chi
Nào tiến lên hô cùng hô quên sầu bi” (*2)

ShosenkyoĐỉnh núi, rừng cây và con suối

Đầu tiên, năm nay dự định sẽ đi lại một lần nữa Karuizawa, không khí vùng này rất tuyệt. Nhưng sau một hồi đắn đo suy nghĩ và được giới thiệu về Shosenkyo (昇仙峡, Thăng Tiên Hạp) của tỉnh Yamanashi nên thay đổi đích đến.

Bắt đầu từ 4h30 sáng đã phải lò mò dậy chuẩn bị hành trang, 5h00 ra khỏi nhà để bắt chuyến xe điện đầu tiên trong ngày lên ga Shinjuku -Tokyo, sau đó đổi sang tàu tốc hành đi thẳng một lèo đến ga Kofu(甲府駅) – Yamanashi lúc 8h30. Sau đó lại tiếp tục chờ xe bus và mất thêm 30 phút nữa để đến được cửa ngỏ vào khu du lịch Shosenkyo. Những giờ phút chờ chuyển tàu cảm nhận “một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh…” mà người cũng rưng rưng (hay run run).

ShosenkyoCon đường tình tự năm xưa

Nguyên tuyến du lịch là con đường đi men theo dòng suối chảy qua thung lũng giữa hai dãy núi, ngược lên đến thượng nguồn của nó. Hai bên núi vào mùa thu lá chuyển màu vàng đỏ và cây cối nghiêng nghiêng trên con suối tạo nên cảnh đẹp kinh điển trong các bưu thiếp về mùa thu hay thấy. Lần này được tận mắt chứng kiến và ghi lại khoảnh khắc đó mang lại một cảm giác không thật – hay là chỉ có trong thơ ca.

Shosenkyo

Hai bên vách núi Shosenkyo cây thông mọc rất nhiều và chen vào đó là những tán cây Hồng diệp tươi tốt làm cho màu sắc ở đây vàng pha nhiều sắc xanh (khác các nơi khác như Nikko, Karuizawa là vàng và nâu đỏ)

ShosenkyoRừng thông và momiji

Con suối tính từ đoạn cửa ngõ khu du lịch đến đầu nguồn dài khoản 7km. Tôi vừa đi vừa chụp ảnh nên tốc độ khá chậm, chỉ ngang với những ông bà lão đến đây du lịch. Và cũng do đó mà chứng kiến (hay chính xác là nghe lén) hai vợ chồng già thú vị. Hai ông bà đi mệt thở không ra hơi, nhưng cả hai vẫn tay trong tay, mỗi khi thấy một điều thú vị, ông lại giải thích say mê cho bà, còn bà thì nghe rất chăm chú (mà tôi đoán chắc 100% là cho dù ông không nói thì bà cũng biết – vì tôi nghe lóm thấy rất đơn giản như vì sao lại có những rãnh nước trên vách núi…). Không hiểu có ai sau này làm được điều đó không?

ShosenkyoMột điểm nghỉ chân

Dọc theo con suối, mỗi một tảng đá lớn đều được đặt tên và lâu lâu lại có một cây cầu bắc ngang qua suối để vào khu rừng bờ đối điện.

ShosenkyoCầu nhỏ ngang qua suối

Ở một ngã rẽ bắt gặp một sự phối màu rực rỡ, trông như màu sắc của những cánh chim thiên đường. Màu sắc luôn là một bí ẩn, bạn có bao giờ tự hỏi vì sao khi mùa đông đến, Hồng Diệp lại đổi sang sắc đỏ còn Ngân Hạnh lại là sắc vàng?

ShosenkyoHồng Diệp và Ngân Hạnh

Kakuenpo(覚円峰), đỉnh núi đá cao nhất vùng nhìn từ chân núi, tương truyền đỉnh núi là nơi thầy tu Kukuen thiền định.

KakuenpoĐỉnh Kakuenpo

Những tàn cây lá đỏ như một bó đuốc đang cố cháy hết mình cho mùa thu.

ShosenkyoMomiji

Đi trong rừng dưới cái nắng vàng óng của buổi chiều hắt lên tầng lá đỏ có cảm giác như mình đang an nhiên đi ngang một biển lửa.

ShosenkyoMomiji

Vòng qua chân núi là đến cửa đá – Ishimon(石門). Nhìn như hai tảng đá chồng khít lên nhau nhưng thực sự giữa hai tảng đá có một khe nhỏ rộng cỡ gang tay.

IshimonCửa đá (Ishimon)

Kế tiếp là thác nước Sengataki(仙娥滝), nếu có thể ở lại đến tối, khi màn đêm xuống, cả thác nước sẽ được chiếu sáng bằng đèn lung linh (đấy là nhìn qua poster quảng cáo, chứ chuyến bus cuối cùng là 17h30 nên không kịp xem)

ShosenkyoThác Sengataki

Lên khỏi thác là một thị trấn nhỏ chuyên phục vụ du lịch. Có một số nhà hàng, quán ăn, đặc biệt nhiều là các cửa hàng bán đồ lưu niệm làm từ đá. Người ta tìm thấy ở đây một lượng lớn đá quý các loại, các loại hóa thạch động vật như ốc biển (có con to đến hơn 30cm), cá hóa thạch…

ShosenkyoThị trấn nhỏ

Những viên đá nhỏ xinh này đều là sản phẩm thu được dưới nền đất sét của Shosenkyo. Sau đó được đãi sạch và bán từng cốc để làm lưu niệm. Cũng có những sản phẩm làm từ đá cao cấp mà giá tiền cũng trên trời, tính theo trọng lượng và chất lượng của phiến đá.

ShosenkyoĐá quý

Từ thị trấn, tiếp tục leo thêm khoảng 2km đường đèo nữa là đến đập Arakawa (荒川ダム). Con đập được xây dựng để dự trữ một khối lượng nước khoảng 11 triệu tấn. Khung cảnh rộng, tĩnh lặng và vì hơi ngược đường nên cũng ít người viếng thăm. Đây cũng xem như là đầu nguồn của dòng suối phía dưới thung lũng.

Arakawa DamĐập Arakawa (Arakawa dam)

Buổi chiều một mình trong khung cảnh này, nhớ đến đoạn trích đọc được trên FB:

“Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là một hạnh phúc.
Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là một sai lầm.
Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là một viễn vông.
Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là một nuối tiếc.”(*3)

Thời gian thích hợp không gặp người nào là sự tự do tuyệt đối, hay còn gọi khác đi là…

Arakawa DamĐập Arakawa (Arakawa dam)

———–
(*1) Trích Tôi đi học, Thanh Tịnh
(*2) Bài hát sinh hoạt trại
(*3) Trích từ status FB của L.N.T.H.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Tags: , , , , , , ,

5 Responses to "Mùa thu Shosenkyo"

  • lienbao says:
  • bowl_yellow says:
  • Crazywolfdl says:
  • filter says:
  • Crazywolfdl says:
Leave a Comment