Từ làng tôi đi xe hơi đến thành phố Kamogawa mất khoảng 2 giờ, đi ngang qua những khu rừng, những con đèo uốn lượn gợi về những con đường quanh co dẫn về Dalat. Nhưng đích đến của chúng tôi là một bờ biển đẹp như Vũng Tàu chứ không phải một khu phố núi.
Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm…
Mỗi khi xem lại những bức ảnh cũ tôi vẫn luôn tự hỏi “Những người muôn năm cũ. Hồn ở đâu bây giờ?” như nhà thơ Vũ Đình Liên đã từng hỏi. Lần này Đọc ảnh Hà Nội xưa cùng nhà sử học Dương Trung Quốc cũng có một cảm xúc tương tự như thế. [...]
Công viên Shimizu, vùng Noda, quận Chiba được xem như là nơi có khu trò chơi vận động cho trẻ em lớn nhất Nhật Bản. Đây là một loại hình vận động thể dục và vượt chướng ngại vật được xây dựng chủ yếu từ gỗ, dây thừng… và nước. Tại công viên Shimizu, có [...]
A half of park’s tulips had been decayed. It made me feeling sorrow…