Từ làng tôi đi xe hơi đến thành phố Kamogawa mất khoảng 2 giờ, đi ngang qua những khu rừng, những con đèo uốn lượn gợi về những con đường quanh co dẫn về Dalat. Nhưng đích đến của chúng tôi là một bờ biển đẹp như Vũng Tàu chứ không phải một khu phố núi.
Sau một mùa đông lạnh lẽo và tan tóc và mất mát và lo lắng và trăn trở và nhiều nhiều những ảm đạm khác trên nước Nhật, trời đã bắt đầu ấm lên, hoa anh đào đã nở rộ trên khắp vùng Đông Kinh…
Có lần H.A giới thiệu một tác giả người nước ngoài viết một bài viết hay một cuốn sách gì đó đại ý “Bạn đã ở Nhật quá lâu khi mà…” Giờ kiểm tra lại đời mình thấy hình như mình cũng đã ở Nhật quá lâu khi mà… … sau một tuần ăn cơm, [...]
Ngồi viết những dòng này mà thấy giật mình, năm ngoái còn viết “Em đã thấy mùa xuân chưa”, thoáng một cái mà năm nay ngày Lập xuân đã qua được một tuần. Tiết trời Nhật Bản vẫn còn rất lạnh, buổi sáng chỉ muốn cuộn mình, nghe tiếng chuông đỗ, mở mền ra rồi [...]
“Đặc biệt, trong đêm, dưới tán cây anh đào, dường như có một phụ nữ hoang dại mặc áo kimono, mái tóc xõa tung, đang múa may một cách vô cớ. Hình ảnh này thật siêu thực nhưng anh có thể cảm nhận được cô ta.“ (Asako Kato). Không thể quên được cảm giác ban [...]