Một chiều cuối năm, ta trở về Hà Nội, đem theo chiếc hộp ký ức của mười hai tháng đã qua đem cất sâu vào trong nỗi nhớ. Nỗi nhớ ta là khoảng không vô tận, là nơi cất giữ tất cả những yêu, thương, vui, buồn, tiếc nuối, đam mê… là nơi mà hạnh phúc lẫn khổ đau đều song hành trên con đường mang tên dĩ vãng.
Từ khi biết nhớ, từ khi biết rung động trước cảnh sắc tươi đẹp của đất Hà thành bốn mùa cây thay lá tôi đã biết yêu những khúc nhạc bình dị mà Phú Quang thổi hồn vào đó, chân thật và gần gũi đến bất ngờ.
Đôi khi, trong một ngày vui chợt gợn một nỗi buồn. Đôi khi chỉ một tình cờ mà sao lòng nghe nhói… “Đôi khi ta nhớ, một thoáng heo may. Đôi khi ta nhớ một sớm sương vây. Con đường mùa đông hàng cây lá đổ.” Một sớm nào đó, ta bên nhau, hạnh phúc nào [...]